Hiển thị các bài đăng có nhãn phân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn phân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2009

[[Thứ Tư, ngày 2]]

Lâu quá rồi mình không chú ý nhiều đến ăn uống nữa :( Nhiều sự kiện đã chi phối mình như ra Bắc, chuyện tình cảm, công việc, sự cố, v.v. Nhưng cũng có một số nhận xét như sau:

- Từ khi khi đi Bắc về thì bệnh Vẩy nến đã nổi lại khắp người!
- Hồi đó ba có nấu gạo nếp lứt (non) có vỏ cám dày, mình ăn thấy rõ vị đắng. Rồi sau này cũng chú ý thấy vị đắng hình như đến từ lớp vỏ cám. Vậy mình có thể kết luận rằng vị đắng là do quá âm!
- Cả tháng nay, mình ăn hơi âm (không dương, không quá âm) thì mỗi ngày đi cầu 1 lần đều đặn vào buổi sáng. mấy hôm nay ăn hơi dương trở lại thì bắt đầu có xáo trộn.
- Còn ngủ thì hoàn toàn không thức dậy sớm nữa. Trên phòng Bộ môn thì máy lạnh quá âm, làm mình thường buồn ngủ!
- Kinh nghiệm nhai: Khi có gia vị thì mình có xu hướng nhai ít, nuốt nhanh do nước miếng tiết ra nhiều hơn. Nhưng nếu mình đã nhai kỹ 1 lần rồi thì sau đó khó nuốt nhanh được, cứ bỏ vào miệng là nhai miết thôi!
- Răng miệng: Hôm trước mình nhai nhầm hạt sạn, mẻ cả 1 góc răng hàm, đã trám lại rồi. Còn các kẽ răng thì chẳng hiểu sao dạo này dễ bị nhét vào ghê luôn. Bình thường mình ăn gạo lứt muối mè thì không thấy gì, nhưng lúc đi ăn sushi với BM hay về Bắc đến nhà này nhà kia phải ăn thịt thì thấy đau chịu không nổi, đến chảy máu cả nứu!! :((

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

[[Thứ Bảy, ngày 11]]

Hê, cả tháng nay loay hoay nhiều việc linh tinh quá nên cũng chẳng có lúc ngồi ghi chép lại nữa.

Trước hết, về lời hứa "ăn số 7" từ 1 tháng về trước thì mình vẫn chưa thực hiện tuyệt đối được! Quả là bị ảnh hưởng nhiều bởi tâm lý, môi trường, v.v. Đi đến nhà người thân, được mời món này món kia; hay lúc chán nản mệt mỏi chẳng muốn nhai nữa... đều ảnh hưởng không tốt đến mình. Và hậu quả là bệnh Vẩy Nến đã và đang trở lại hơi nhiều :(.

Nhưng bù lại, cũng có những phát hiện mới như: Cả tháng vừa rồi mình hầu như không đụng đến cơm gạo rang thì không bị nổ lưỡi nữa, có hôm vừa ăn lại một miếng thì đã thấy đau lưỡi ngay, hoặc hôm ăn muối mè mặn quá cũng vậy. Thế nên mình có thể kết luận rằng nổ lưỡi là do ăn quá dương! Còn về món ăn thì sau món "bánh mè-đường" là món "kẹo sữa - gạo rang". Hồi đó thử uống sữa với nước gạo lứt - đậu đỏ thì thấy ngon vì khá giống cà-phê sữa, nhưng lần này thử sữa với trà 3 năm thì lại không được, chẳng được như trà sữa! Có lẽ là vì trà 3 năm thanh quá, không chát như trà thường.

Nói về những cái âm: Đầu tiên là biểu hiện âm, dạo này mình cảm thấy buồn ngủ trở lại, không thức sớm nữa. Có thể một phần là do tâm lý nhưng hẳn phần lớn là do thực phẩm âm. 2-3 hôm trước mình còn ngáp và ngủ giữa trưa, một điều mà từ mấy tháng nay không hề gặp!?! Việc tiêu thụ thức ăn âm thì cũng đã tới giới hạn. Sau lần "ngán sữa" hôm trước, bây giờ mình đã bắt đầu biết ngán hầu hết các đồ âm nếu ăn đủ nhiều, từ mè đường đến các loại ngọt, béo khác. Và cơ thể cũng đã phản ứng rõ rệt hơn với những thứ đồ âm đó: Ăn nhiều đồ âm một cái là cơ thể bị hạ gục ngay, uể oải, buồn ngủ, và thường không thể không lăn đùng ra ngủ; và hiển nhiên là sau đó không lâu ắt sẽ phải đi cầu. Bình thường thì mình vẫn 2 ngày đi cầu một lần. Nhưng có hôm ăn nhiều mè đường với đồ âm vào thì không cần đến 1 ngày, mà sáng ăn vào là chiều đã đi ra liền luôn :D!

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2009

[[Thứ Năm, ngày 18]]

Hê, mấy hôm nay vẫn bị mất khẩu vị vào buổi sáng (đến chiều tối thì có phần phục hồi lại) và hôm qua lại bị nổ mép lưỡi bên trái sau khi ăn xong cơm rang buổi tối. Điều kì lạ là cả đêm ngủ đến 4 giờ rưỡi mà vẫn không hết, nước miếng đặc làm nghẹn họng, cay miệng, khó chịu; nhổ ra hết, súc miệng, vào ngủ tiếp thì thấy hình như "cái lưỡi nó nằm vào nệm êm" rồi! Y như rằng, đến 6 giờ thức dậy thì lưỡi hết đau, họng và miệng cũng nhẹ nhàng, nước miếng loãng. Kể ra cơ thể cũng có những cái tự điều chỉnh kì lạ thật!

Còn về phân thì mấy hôm nay ăn âm, nhất là 2 hôm rồi ăn mè-đường nhiều nên ngày nào cũng đi cầu 1 lần vào buổi sáng. Hôm qua ăn nhiều mè-đường quá, sáng nay đi cầu phân hơi rã, nhất là đoạn cuối.

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2009

[[Thứ Ba, ngày 9]]

Từ hồi ở CT đến lúc lên SG rồi đến giờ thì đề tài chủ yếu là "nghiên cứu món ăn", dẫn đến vấn đề thường ăn quá no, và hậu quả là bệnh vẩy nến đang quay trở lại!

Nói về bệnh thì từ đầu đến giờ có nhắc đến 2 bệnh "kinh điển" là vẩy nến và huyết áp thấp, nhưng lại quên mất một bệnh mới có từ lúc bắt đầu đặt chân về VN là đau lưng (đau nửa lưng bên trái, phần ngang với tim, mỗi khi ngồi cong lưng không có chỗ dựa)! Nói về tiến triển của bệnh thì vẩy nến là tốt nhất (đang tệ trở lại), huyết áp thấp gần như không đổi, còn đau lưng thì hình như ngày càng nặng thêm :(

Hôm nay là ngày mình quyết định ăn thực đơn "số 7" [TĐ7] (trở lại) sau mấy tuần lễ nghiên cứu khẩu vị và món ăn. Mình để 2 chữ "trở lại" trong ngoặc là vì thời gian đầu ăn TĐ7 thực ra cũng chỉ là nghiên cứu về gạo lứt muối mè và công phu nhai mà thôi.

Tóm tắt về những gì đã nghiên cứu như sau:
  • Đam mê: Hễ cái gì mình để tâm vào tìm hiểu nghiên cứu thì trở nên đam mê không dứt ra được! Thấy cái gì cũng nghĩ "không biết vị nó như thế nào, kết hợp được với cái gì..." Và khi nhai nhiều, nó trở thành thói quen, không nhai thì lại thấy "trống vắng"!
  • Nghiện nhai: Nhai bánh in hoài không chán. Tuy nước đường cát trắng thì mình không thích nhưng lại thích nhai đường cát!?
  • Nghiện đồ ngọt: Đồ ngọt (và/hoặc béo) thì mình thích từ đó giờ, nhưng bây giờ mới biết là mình thích dữ vậy, ăn hoài không chán. Đặc biệt có chuối thì không biết sao mình lại bị nó hấp dẫn dữ vậy?!
  • Hậu quả của ăn nhiều: Ngủ nhiều, ngủ mê và uể oải. Hồi ở CT, hôm nào ăn nhiều quá thì hôm sau chỉ muốn nằm, nên mình thường phải nhịn ăn để xả bớt. Và hôm Thứ 5 trước khi lên đường thì mình đã nhịn ăn một ngày để chuẩn bị, và kết quả là Thứ 6 mình đã đạp lên SG thật khoẻ!
  • Nước ngọt: Vị ngọt nhẹ trong nước có tác dụng dẫn nước, thông cổ. Nhưng nó lại kích thích làm mình muốn uống hoài --> quá lượng cần thiết (cả nước lẫn đường). Vậy tốt nhất là dùng nước trắng hoặc nước trà loãng!
  • Vị đắng: Mình phát hiện ra thêm 2 thứ có vị đắng nữa là bơ mè và cơm nếp lứt (hôm trước thấy có muối và chơm cháy). Vị đắng của cơm nếp lứt nằm ở phân vỏ cám, nhưng không làm đắng lưỡi mà đắng cuống họng! Nếu hôm trước mình thấy vị đắng khi ăn cơm gạo lứt muối mè giống vị đắng của muối thì hôm nay mình thấy nó giống vị đắng của bơ mè hơn.
  • Đau lưỡi: Ngoài nguyên nhân do cắn lưỡi, chứng đau lưỡi do ăn cơm gạo lứt muối mè đã được xác nhận, mình gọi là "nổ lưỡi"! Có hôm nó không đau ngay khi ăn mà sau một đêm ngủ dậy mới đau. Soi vô kiếng thì thấy những chỗ đau nó đều đỏ lên hết.
  • Cách ăn ngon: "Âm trước dương sau", tức nhai mè trước rồi mới cho cơm rang hoặc cơm nấu trộn muối vào nhai sau. Ăn như thế này thì mất công hơn, nhưng mình sẽ cảm nhận được mùi vị thơm bùi của mè rõ hơn và khi cho cơm vào thì lớp dầu mè áo bên ngoài sẽ làm tăng khẩu vị lên. Cái này mình rút ra từ kinh nghiệm ăn 2 cặp âm-dương khác tương đương với muối-mèbơ mè - misôdầu mè - nước tương (tamari). Còn một kinh nghiệm nữa là sau khi ăn cơm với các cặp âm dương có vị mạnh trên thì nên tráng miệng bằng bánh tráng ướt! :D
  • Cách ăn nhanh: Mỗi lần nhai một miếng cơm to. Vì thời gian tối thiểu để nước miếng thuỷ phân tinh bột là không đổi nên miếng cơm to hay nhỏ gì đều phải tốn khoảng 2 phút để nhai thành nước. Ngoài tác dụng ăn nhanh hơn nó còn làm giảm tai nạn cắn lưỡi do lưỡi không phải lừa nhiều trong miệng. Nhưng hiển nhiên là khi ăn sẽ không ngon bằng miếng cơm nhỏ, và nếu nhai miếng cơm to quá thì lúc cuối khi nước miếng ra nhiều, có khi còn khó chịu vì miệng căng phồng! Vậy nên trong lúc rảnh rỗi thanh nhàn thì nên ăn miếng nhỏ để vừa thưởng thức được hương vị nước cam lồ, vừa luyện được công phu nhai tốt hơn.

Còn kiểm lại phân với nước tiểu thì thấy khá bình thường: Phân luôn vàng chặt, trừ những lúc ăn quá âm. Có điều là phần phân ra trước thì già hơn và chặt hơn, nên hiển nhiên khi ăn nhiều thì phân không già và chặt bằng. Nước tiểu thì vàng bình thường, trừ khi uống nhiều quá (hay có lý do nào đó khác) thì hiếm lắm mới thấy nó trong vắt.

Thứ Năm, ngày 7 tháng 5 năm 2009

[[Blog Thực Dưỡng]]

Mấy hôm nay, có lẽ điều mình chú ý nhất là khẩu vị. Mặc dù chưa đạt được trình độ nhạy cảm như thầy Tuệ Hải nói, nhưng tranh thủ dịp đi chơi này, mình cũng đã thử nghiệm nhiều món ăn với các mùi vị khác nhau.

Hôm 28, trên đường về Bạc Liêu, mình đã bỏ dở hộp cơm của ba chuẩn bị cho mình, có lẽ do quá âm! Sáng đó, ba hâm cơm quá nhão, rồi lại cộng thêm mè xay của ba làm mình không thể tiết được nước miếng. Tối hôm đó, ở nhà anh Đạo thì lại bị cái kem đánh răng "làm trắng 3 lần" đốt phỏng lưỡi mình! Mãi 24 tiếng sau mới hết!

Sáng 30, nhờ việc mẹ lẩn thẩn khuấy cả bọc bột sắn đặc kẹo như hồ dán, mà mình có cơ hội thưởng thức cái ngọt đặc trưng của "nước cam lồ". Vì bột sắn hoàn toàn không có vị nên nước miếng thuỷ phân tinh bột tới đâu là mình thấy rõ vị ngọt ở chỗ đó, thật là tương phản rõ rệt! Lúc bấy giờ, mình thấy rõ là vị ngọt của mật ong cũng không còn ý nghĩa sau khi đã nếm nước cam lồ (nó chỉ có tác dụng hỗ trợ, tức vị ngọt lúc tinh bột chưa bị thuỷ phân). Hê, nhưng hình như mẹ nấu nhiều quá, làm mình ăn mãi... đến lúc cảm thấy đầy bụng và khó chịu, bắt đầu ớn từ trong bao tử, lên cổ họng và ra miệng... không thể ăn tiếp được nữa!

Mùng 1 là ngày thành công của gạo lứt muối mè! Nhờ hôm qua mẹ nấu cơm sống, rồi mình hâm lại hơi khét mà hôm nay mình ăn thấy ngon tuyệt vời. Cả ngày đi chơi, mình thích nhất là món bánh bột cuốn nhân đậu xanh, nhưng khi so sánh với chén cơm mình đang ăn thì thấy cơm lứt (khét) muối mè cũng ngọt, béo, bùi chẳng kém gì cái bánh kia! Ăn hoài hỏng biết chán ;) Mình cũng nghiệm ra là trái cây thì hầu như không có gì để thuỷ phân, nước ngọt nó cứ chảy thẳng vào cổ họng, còn chất xơ thì cũng chỉ nhai cho nát để nuốt chứ chẳng tiêu hoá được.

Chiều mùng 2, mình đi cầu lần đầu tiên kể từ khi ngưng uống thuốc xổ Phan Tả Diệp hôm 28. Eo ơi, bón kinh khủng! Phân vón chặt lại thành từng cục nhỏ như đầu ngón tay. Tuy nhiên vẫn đi ra tốt, không đau đớn gì. Có điều là phân thì đen như đất còn nước tiểu thì trong như nước suối! Thật lạ kỳ!

Sáng mùng 3, ở nhà một mình, mình thử nghiệm đủ thứ. Thấy rằng bột sắn lỏng uống với nước tương là một "cực hình"! Ngược lại, uống với mật ong là tuyệt vời. Cũng nhớ lại mình là người hảo ngọt.

Chiều tối mùng 4, trên đường về SG, mình gặm sô-cô-la mà nghiệm thấy rằng thức ăn cô đặc làm mình thấy rõ cái đa lượng hơn khi bị pha loãng, như trái cây khô, như mật ong đặc .v.v. Rồi sô-cô-la cũng cho mình nhớ lại rằng mình còn thích béo, vậy là cần sự kết hợp của ngọt và béo!

Chiều mùng 6, hôm qua, trên đường đi bộ bắt xe buýt về nhà sau khi tiễn bác và o đi, lần đầu tiên mình cảm thấy khát nước thực sự, cổ khan, tiết nước miếng ra để nuốt vào cũng không có tác dụng. Thế là mình mua trà giải khát (hiệu C2, giống 0°) để uống, và nhận ra vị ngọt nhẹ có tác dụng dẫn nước tốt, tức là giải khát! Đến tối thì mình lại còn bị đau một bên lưỡi, rồi tưa lưỡi, ăn không còn thấy ngon lành gì nữa! Quả là một ngày của những cảm giác xấu!

Thế là hôm nay, mình tìm cách cải thiện khẩu vị... Loay hoay với đường cát, mật ong, tương tamari, muối mè, và bột sắn, cuối cùng mình đã tìm ra được món bánh bột sắn muối mè thật tuyệt vời, một sự kết hợp giữa ngọt và béo! Muối mè xay áo bên ngoài bột sắn chín có 3 tác dụng: 1) làm lớp bột chống dính cho bột sắn dẻo; 2) muối bên ngoài tiếp xúc trực tiếp với lưỡi làm gia vị khiến miệng tiết nước miếng khi mới đưa bánh vào (nếu trộn vào trong, cho bột sắn vô vị áo bên ngoài thì hoàn toàn không có tác dụng!) 3) mè khi được nhai nhuyễn sẽ cho vị béo, kết hợp với vị ngọt của bột sắn bị thuỷ phân tạo nên hậu ngọt-béo của bánh.

Tới đây thì mình cũng có thể kết luận về bột sắn như sau:
- Lượng nước: dùng muỗng cà phê lớn, ly cối nhỏ. Dạng lỏng sánh để uống: 2 muỗng bột + 1 ly nước. Dạng đặc dẻo để ăn: 5 muỗng bột + 1/2 ly nước.
- Hoà tan: 1 muỗng (vun) bột + 1 muỗng nước, bột sẽ ở trạng thái "bột ngậm nước", trung gian giữa rắn và lỏng, nên bột khô sẽ hoà tan dễ dàng. Còn nếu cho ngay bột khô vào môi trường nhiều nước, cho dù nước nguội thì cũng bị lớp màng bên ngoài khối bột khô cản trở việc hoà tan.
- Uống sống: hoà với đường là ngon nhất. Mật ong thì làm nước bị chua. Nước tương thì kinh khủng!
- Uống chín: hoà với mật ong là ngon nhất. Nước tương thì kinh khủng!
- Ăn chín: áo bằng bột muối mè xay là ngon nhất. Ăn không cũng ngon, chỉ có điều là phải nhai thì nước miếng mới tiết ra, chứ nếu chỉ ngậm thì bột sắn vô vị sẽ vẫn là vô vị! Các dạng gia vị ngọt đều dư thừa vì tinh bột thuỷ phân đã đủ ngọt. Còn cho nước tương vào thì cũng hết sức kinh khủng! (Hình như mình không thích nước tương thì phải :D)

Mấy hôm nay thì mình đi cầu cách 1 ngày. Lần trước thì phân vẫn đen, nhưng hôm nay thì kỳ lạ thay là đoạn đầu của phân lại... trắng! Đoạn sau thì vàng, bở. Thật là khó hiểu!!!

Còn về vị đắng trong lưỡi thì mình vẫn cảm thấy thường xuyên, có khi chỉ sau một chén cơm thôi! Đính chính lại là vị đắng đó cảm thấy ở khắp cả mặt lưỡi chứ không chỉ ở đầu lưỡi. Có khi mình nếm muối mè mặn quá, thì thấy cũng đắng tương tự, hay lúc nhai mè hơi khét, mình cũng thấy đắng từa tựa! Vị chua thì cứ ăn xong một tí là lại thấy, quen luôn rồi :D Giấc ngủ thì có vẻ ít mộng mị hơn, thường chỉ mơ vào đầu sáng, chắc là lúc bắt đầu tỉnh ngủ dần. Còn về lượng nước thì vẫn chưa kiểm soát được vì vẫn đang thử nghiệm nhiều về khẩu vị.

Về bệnh tình thì trước hết là vẩy nến đang có chiều hướng giảm. Nửa thân trên thì nhờ mấy ngày xức dầu mè gừng mà đã lặn nhanh, gần hết rồi. Nửa thân dưới thì cũng đã đỡ hơn rồi. Ngược lại thì thì huyết áp thấp vẫn còn khá nặng. Cứ đứng lên gấp là tối tăm mặt mày ngay! Những bệnh khác thì không có gì đáng kể.

Có thể kết luận rằng trở ngại hiện tại của mình là khẩu vị: vị đắng, mất khẩu vị, đau lưỡi, .v.v. Ngoài nó ra thì mọi thứ vẫn đang tiến triển tốt.

Thứ Tư, ngày 22 tháng 4 năm 2009

[[trích blog nhật ký]]

Ăn dưỡng sinh "Số 7" mấy hôm nay như "luyện công": nhai mỏi hết cả 2 hàm răng, nhai 4 chén x 2 tiếng là hết 8 tiếng, hết giờ làm việc luôn! Lại thêm uống thuốc lá Phan Tả Diệp xổ gan xổ ruột quá trời, ngày nào cũng vật lên vật xuống, đi cầu phân lỏng đen sì! Hi vọng 1 tuần nữa thì sẽ xổ được hết (phân bình thường lại).