Thứ Năm, 18 tháng 6, 2009

[[Thứ Năm, ngày 18]]

Hê, mấy hôm nay vẫn bị mất khẩu vị vào buổi sáng (đến chiều tối thì có phần phục hồi lại) và hôm qua lại bị nổ mép lưỡi bên trái sau khi ăn xong cơm rang buổi tối. Điều kì lạ là cả đêm ngủ đến 4 giờ rưỡi mà vẫn không hết, nước miếng đặc làm nghẹn họng, cay miệng, khó chịu; nhổ ra hết, súc miệng, vào ngủ tiếp thì thấy hình như "cái lưỡi nó nằm vào nệm êm" rồi! Y như rằng, đến 6 giờ thức dậy thì lưỡi hết đau, họng và miệng cũng nhẹ nhàng, nước miếng loãng. Kể ra cơ thể cũng có những cái tự điều chỉnh kì lạ thật!

Còn về phân thì mấy hôm nay ăn âm, nhất là 2 hôm rồi ăn mè-đường nhiều nên ngày nào cũng đi cầu 1 lần vào buổi sáng. Hôm qua ăn nhiều mè-đường quá, sáng nay đi cầu phân hơi rã, nhất là đoạn cuối.

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2009

[[Thứ Tư, ngày 17]]

Hồi ra ở nhà em Hiền, chẳng biết sao mà em lại tự dưng mua cho mình đúng cái bánh mà mình yêu thích, bánh bò! Rồi sau đó mình được giới thiệu bánh da lợn. Tuy hồi đó ở SG, mình cũng đã có ăn nó rồi, nhưng lại kèm với nước cốt dừa, nên không thấy thích lắm, bây giờ ăn bánh da lợn không thì thấy thích hơn, chỉ có điều là nó không làm bằng bột gạo mà làm bằng bột năng nên vẫn không thể ưu tiên bằng bánh bò được!

Sáng Thứ 2 trước khi trường chinh về SG, mình giở mấy hộp giấy sữa Cô gái Hà Lan ra uống, thấy béo béo, ngọt ngọt, làm mình nốc luôn 4 hộp... no nóc, và hơi thấy ngán. Về tới SG, hôm qua mình mới thấy được cái giới hạn của khẩu vị lần đầu tiên khi uống gần hết hộp sữa Ông Thọ! Vậy là trong mấy cái ngọt ngọt béo béo, mới có sữa là mình biết ngán! Rồi mình cũng phát hiện ra cái món "bánh" mè đường. Gọi là bánh mà không phải bánh vì nó là nguyên liệu thô (mè rang + đường), chỉ có mùi vị là giống bánh thôi! Tuy nhiên món này không thích hợp cho thực dưỡng vì có đường cát trắng quá âm, có nhai thì vẫn nhai được, chẳng kém gì mè rang + cơm rang. Nói đến bánh thì mình nhớ hôm trước, khi còn bơ mè để ăn, mình đã nghĩ ra cái bánh mè gạo rang mà chưa có điều kiện làm: bỏ cơm lứt rang vào cối xay trước, sau đó trộn mè vào xay tiếp cho thành bột, lấy bột đó ngào với mạch nha đúc thành bánh như bánh in vậy.

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2009

[[Thứ Ba, ngày 9]]

Từ hồi ở CT đến lúc lên SG rồi đến giờ thì đề tài chủ yếu là "nghiên cứu món ăn", dẫn đến vấn đề thường ăn quá no, và hậu quả là bệnh vẩy nến đang quay trở lại!

Nói về bệnh thì từ đầu đến giờ có nhắc đến 2 bệnh "kinh điển" là vẩy nến và huyết áp thấp, nhưng lại quên mất một bệnh mới có từ lúc bắt đầu đặt chân về VN là đau lưng (đau nửa lưng bên trái, phần ngang với tim, mỗi khi ngồi cong lưng không có chỗ dựa)! Nói về tiến triển của bệnh thì vẩy nến là tốt nhất (đang tệ trở lại), huyết áp thấp gần như không đổi, còn đau lưng thì hình như ngày càng nặng thêm :(

Hôm nay là ngày mình quyết định ăn thực đơn "số 7" [TĐ7] (trở lại) sau mấy tuần lễ nghiên cứu khẩu vị và món ăn. Mình để 2 chữ "trở lại" trong ngoặc là vì thời gian đầu ăn TĐ7 thực ra cũng chỉ là nghiên cứu về gạo lứt muối mè và công phu nhai mà thôi.

Tóm tắt về những gì đã nghiên cứu như sau:
  • Đam mê: Hễ cái gì mình để tâm vào tìm hiểu nghiên cứu thì trở nên đam mê không dứt ra được! Thấy cái gì cũng nghĩ "không biết vị nó như thế nào, kết hợp được với cái gì..." Và khi nhai nhiều, nó trở thành thói quen, không nhai thì lại thấy "trống vắng"!
  • Nghiện nhai: Nhai bánh in hoài không chán. Tuy nước đường cát trắng thì mình không thích nhưng lại thích nhai đường cát!?
  • Nghiện đồ ngọt: Đồ ngọt (và/hoặc béo) thì mình thích từ đó giờ, nhưng bây giờ mới biết là mình thích dữ vậy, ăn hoài không chán. Đặc biệt có chuối thì không biết sao mình lại bị nó hấp dẫn dữ vậy?!
  • Hậu quả của ăn nhiều: Ngủ nhiều, ngủ mê và uể oải. Hồi ở CT, hôm nào ăn nhiều quá thì hôm sau chỉ muốn nằm, nên mình thường phải nhịn ăn để xả bớt. Và hôm Thứ 5 trước khi lên đường thì mình đã nhịn ăn một ngày để chuẩn bị, và kết quả là Thứ 6 mình đã đạp lên SG thật khoẻ!
  • Nước ngọt: Vị ngọt nhẹ trong nước có tác dụng dẫn nước, thông cổ. Nhưng nó lại kích thích làm mình muốn uống hoài --> quá lượng cần thiết (cả nước lẫn đường). Vậy tốt nhất là dùng nước trắng hoặc nước trà loãng!
  • Vị đắng: Mình phát hiện ra thêm 2 thứ có vị đắng nữa là bơ mè và cơm nếp lứt (hôm trước thấy có muối và chơm cháy). Vị đắng của cơm nếp lứt nằm ở phân vỏ cám, nhưng không làm đắng lưỡi mà đắng cuống họng! Nếu hôm trước mình thấy vị đắng khi ăn cơm gạo lứt muối mè giống vị đắng của muối thì hôm nay mình thấy nó giống vị đắng của bơ mè hơn.
  • Đau lưỡi: Ngoài nguyên nhân do cắn lưỡi, chứng đau lưỡi do ăn cơm gạo lứt muối mè đã được xác nhận, mình gọi là "nổ lưỡi"! Có hôm nó không đau ngay khi ăn mà sau một đêm ngủ dậy mới đau. Soi vô kiếng thì thấy những chỗ đau nó đều đỏ lên hết.
  • Cách ăn ngon: "Âm trước dương sau", tức nhai mè trước rồi mới cho cơm rang hoặc cơm nấu trộn muối vào nhai sau. Ăn như thế này thì mất công hơn, nhưng mình sẽ cảm nhận được mùi vị thơm bùi của mè rõ hơn và khi cho cơm vào thì lớp dầu mè áo bên ngoài sẽ làm tăng khẩu vị lên. Cái này mình rút ra từ kinh nghiệm ăn 2 cặp âm-dương khác tương đương với muối-mèbơ mè - misôdầu mè - nước tương (tamari). Còn một kinh nghiệm nữa là sau khi ăn cơm với các cặp âm dương có vị mạnh trên thì nên tráng miệng bằng bánh tráng ướt! :D
  • Cách ăn nhanh: Mỗi lần nhai một miếng cơm to. Vì thời gian tối thiểu để nước miếng thuỷ phân tinh bột là không đổi nên miếng cơm to hay nhỏ gì đều phải tốn khoảng 2 phút để nhai thành nước. Ngoài tác dụng ăn nhanh hơn nó còn làm giảm tai nạn cắn lưỡi do lưỡi không phải lừa nhiều trong miệng. Nhưng hiển nhiên là khi ăn sẽ không ngon bằng miếng cơm nhỏ, và nếu nhai miếng cơm to quá thì lúc cuối khi nước miếng ra nhiều, có khi còn khó chịu vì miệng căng phồng! Vậy nên trong lúc rảnh rỗi thanh nhàn thì nên ăn miếng nhỏ để vừa thưởng thức được hương vị nước cam lồ, vừa luyện được công phu nhai tốt hơn.

Còn kiểm lại phân với nước tiểu thì thấy khá bình thường: Phân luôn vàng chặt, trừ những lúc ăn quá âm. Có điều là phần phân ra trước thì già hơn và chặt hơn, nên hiển nhiên khi ăn nhiều thì phân không già và chặt bằng. Nước tiểu thì vàng bình thường, trừ khi uống nhiều quá (hay có lý do nào đó khác) thì hiếm lắm mới thấy nó trong vắt.

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 5 năm 2009

[[Blog Thực Dưỡng]]

Vấn đề dạo nào của mình có vẻ là ăn quá no! Mình bị trương bụng mấy lần ở trên SG và suốt mấy ngày hôm nay ở CT rồi. Tất cả cũng do cái miệng nó hại mình :D Về bệnh vẩy nến thì đã lặn gần hết, chỉ còn vài đốm nhỏ thôi. Phân thì có vẻ đã bình thường trở lại, càng ăn lộn xộn thì càng mềm, đến hôm trước vừa ăn lung tung dọc đường về CT vừa ăn quá nhiều chuối & dừa ở nhà CT làm mình phải... tiêu chảy (hơi hơi)!

Hồi ở SG, trong lúc đạp xe trên phố, mình đã thử khá nhiều bánh và bắt đầu cảm thấy thích các loại bánh bột dân gian như bánh đúc, bánh da lợn, bánh bò. Nhưng lúc nào thử nhiều là cái bụng nó biểu tình liền! Còn về nước thì mình thấy các loại nước ngọt chế biến (kể cả trà xanh và sữa đậu nành đóng chai) đều quá đắt, lại cũng nhiều đường, nhất là "nước tăng lực"! Về sữa đậu nành nấu thì mình nghĩ cũng nên hạn chế vì nhiều nước và đường, nếu có uống thì cũng chỉ pha 1 ít đường (ko phải mật ong) để dễ nuốt thôi. Tốt hơn là ăn đậu phụ với muối (mình thích muối mè hơn).

Về CT, mình bị cái miệng với cái bụng đánh nhau quá trời làm khổ thân tôi! Mình rút ra kết luận là cần phân biệt giữa khẩu vị bị kích thích với khẩu vị do nhu cầu. Để làm được điều đó thì cần phải tĩnh tâm, xem xét cho kỹ, ăn từ từ, nhai kỹ (khi nhai kỹ chuối, mình vừa thỏa mãn khẩu vị, vừa tách ra được phần khó tiêu hóa là nhựa chuối). Nói về khẩu vị thì 2 ngày hôm nay, mình có kinh nghiệm sáng lạt miệng khó ăn gạo lứt, chiều tối lại ăn gạo lứt thấy ngon!?

Nói về nhai, hôm ra bác Mẫn, bác bà có cho xem tài liệu về một công phu nhai khác, đó là Nhai dầu mè [Oil Pulling][YOUTHING STRATEGIES][tiếng Việt]! Kể ra công phu này cũng hay thiệt! Nhai riết ghiền! Quay lại với việc nhai gạo lứt muối mè thì cái "nước cam lồ" này theo Ohsawa là tương đương với nước biển, cũng chính là dịch bào, huyết tương của mình (dịch có nguồn gốc nguyên thuỷ tử biển). Vậy hóa ra lần này mình đang trị bịnh bằng cách tắm biển bên trong!!!

Nói về các phản ứng thì ngoài việc bị sình bụng ra, mình còn bị ù tai y như lần về CT hôm trước, và bong da đầu ngón tay, tróc da bao móng tay nữa :( Không biết có phải do cái tội "ăn ra" không nữa?!

Thứ Năm, ngày 7 tháng 5 năm 2009

[[Blog Thực Dưỡng]]

Mấy hôm nay, có lẽ điều mình chú ý nhất là khẩu vị. Mặc dù chưa đạt được trình độ nhạy cảm như thầy Tuệ Hải nói, nhưng tranh thủ dịp đi chơi này, mình cũng đã thử nghiệm nhiều món ăn với các mùi vị khác nhau.

Hôm 28, trên đường về Bạc Liêu, mình đã bỏ dở hộp cơm của ba chuẩn bị cho mình, có lẽ do quá âm! Sáng đó, ba hâm cơm quá nhão, rồi lại cộng thêm mè xay của ba làm mình không thể tiết được nước miếng. Tối hôm đó, ở nhà anh Đạo thì lại bị cái kem đánh răng "làm trắng 3 lần" đốt phỏng lưỡi mình! Mãi 24 tiếng sau mới hết!

Sáng 30, nhờ việc mẹ lẩn thẩn khuấy cả bọc bột sắn đặc kẹo như hồ dán, mà mình có cơ hội thưởng thức cái ngọt đặc trưng của "nước cam lồ". Vì bột sắn hoàn toàn không có vị nên nước miếng thuỷ phân tinh bột tới đâu là mình thấy rõ vị ngọt ở chỗ đó, thật là tương phản rõ rệt! Lúc bấy giờ, mình thấy rõ là vị ngọt của mật ong cũng không còn ý nghĩa sau khi đã nếm nước cam lồ (nó chỉ có tác dụng hỗ trợ, tức vị ngọt lúc tinh bột chưa bị thuỷ phân). Hê, nhưng hình như mẹ nấu nhiều quá, làm mình ăn mãi... đến lúc cảm thấy đầy bụng và khó chịu, bắt đầu ớn từ trong bao tử, lên cổ họng và ra miệng... không thể ăn tiếp được nữa!

Mùng 1 là ngày thành công của gạo lứt muối mè! Nhờ hôm qua mẹ nấu cơm sống, rồi mình hâm lại hơi khét mà hôm nay mình ăn thấy ngon tuyệt vời. Cả ngày đi chơi, mình thích nhất là món bánh bột cuốn nhân đậu xanh, nhưng khi so sánh với chén cơm mình đang ăn thì thấy cơm lứt (khét) muối mè cũng ngọt, béo, bùi chẳng kém gì cái bánh kia! Ăn hoài hỏng biết chán ;) Mình cũng nghiệm ra là trái cây thì hầu như không có gì để thuỷ phân, nước ngọt nó cứ chảy thẳng vào cổ họng, còn chất xơ thì cũng chỉ nhai cho nát để nuốt chứ chẳng tiêu hoá được.

Chiều mùng 2, mình đi cầu lần đầu tiên kể từ khi ngưng uống thuốc xổ Phan Tả Diệp hôm 28. Eo ơi, bón kinh khủng! Phân vón chặt lại thành từng cục nhỏ như đầu ngón tay. Tuy nhiên vẫn đi ra tốt, không đau đớn gì. Có điều là phân thì đen như đất còn nước tiểu thì trong như nước suối! Thật lạ kỳ!

Sáng mùng 3, ở nhà một mình, mình thử nghiệm đủ thứ. Thấy rằng bột sắn lỏng uống với nước tương là một "cực hình"! Ngược lại, uống với mật ong là tuyệt vời. Cũng nhớ lại mình là người hảo ngọt.

Chiều tối mùng 4, trên đường về SG, mình gặm sô-cô-la mà nghiệm thấy rằng thức ăn cô đặc làm mình thấy rõ cái đa lượng hơn khi bị pha loãng, như trái cây khô, như mật ong đặc .v.v. Rồi sô-cô-la cũng cho mình nhớ lại rằng mình còn thích béo, vậy là cần sự kết hợp của ngọt và béo!

Chiều mùng 6, hôm qua, trên đường đi bộ bắt xe buýt về nhà sau khi tiễn bác và o đi, lần đầu tiên mình cảm thấy khát nước thực sự, cổ khan, tiết nước miếng ra để nuốt vào cũng không có tác dụng. Thế là mình mua trà giải khát (hiệu C2, giống 0°) để uống, và nhận ra vị ngọt nhẹ có tác dụng dẫn nước tốt, tức là giải khát! Đến tối thì mình lại còn bị đau một bên lưỡi, rồi tưa lưỡi, ăn không còn thấy ngon lành gì nữa! Quả là một ngày của những cảm giác xấu!

Thế là hôm nay, mình tìm cách cải thiện khẩu vị... Loay hoay với đường cát, mật ong, tương tamari, muối mè, và bột sắn, cuối cùng mình đã tìm ra được món bánh bột sắn muối mè thật tuyệt vời, một sự kết hợp giữa ngọt và béo! Muối mè xay áo bên ngoài bột sắn chín có 3 tác dụng: 1) làm lớp bột chống dính cho bột sắn dẻo; 2) muối bên ngoài tiếp xúc trực tiếp với lưỡi làm gia vị khiến miệng tiết nước miếng khi mới đưa bánh vào (nếu trộn vào trong, cho bột sắn vô vị áo bên ngoài thì hoàn toàn không có tác dụng!) 3) mè khi được nhai nhuyễn sẽ cho vị béo, kết hợp với vị ngọt của bột sắn bị thuỷ phân tạo nên hậu ngọt-béo của bánh.

Tới đây thì mình cũng có thể kết luận về bột sắn như sau:
- Lượng nước: dùng muỗng cà phê lớn, ly cối nhỏ. Dạng lỏng sánh để uống: 2 muỗng bột + 1 ly nước. Dạng đặc dẻo để ăn: 5 muỗng bột + 1/2 ly nước.
- Hoà tan: 1 muỗng (vun) bột + 1 muỗng nước, bột sẽ ở trạng thái "bột ngậm nước", trung gian giữa rắn và lỏng, nên bột khô sẽ hoà tan dễ dàng. Còn nếu cho ngay bột khô vào môi trường nhiều nước, cho dù nước nguội thì cũng bị lớp màng bên ngoài khối bột khô cản trở việc hoà tan.
- Uống sống: hoà với đường là ngon nhất. Mật ong thì làm nước bị chua. Nước tương thì kinh khủng!
- Uống chín: hoà với mật ong là ngon nhất. Nước tương thì kinh khủng!
- Ăn chín: áo bằng bột muối mè xay là ngon nhất. Ăn không cũng ngon, chỉ có điều là phải nhai thì nước miếng mới tiết ra, chứ nếu chỉ ngậm thì bột sắn vô vị sẽ vẫn là vô vị! Các dạng gia vị ngọt đều dư thừa vì tinh bột thuỷ phân đã đủ ngọt. Còn cho nước tương vào thì cũng hết sức kinh khủng! (Hình như mình không thích nước tương thì phải :D)

Mấy hôm nay thì mình đi cầu cách 1 ngày. Lần trước thì phân vẫn đen, nhưng hôm nay thì kỳ lạ thay là đoạn đầu của phân lại... trắng! Đoạn sau thì vàng, bở. Thật là khó hiểu!!!

Còn về vị đắng trong lưỡi thì mình vẫn cảm thấy thường xuyên, có khi chỉ sau một chén cơm thôi! Đính chính lại là vị đắng đó cảm thấy ở khắp cả mặt lưỡi chứ không chỉ ở đầu lưỡi. Có khi mình nếm muối mè mặn quá, thì thấy cũng đắng tương tự, hay lúc nhai mè hơi khét, mình cũng thấy đắng từa tựa! Vị chua thì cứ ăn xong một tí là lại thấy, quen luôn rồi :D Giấc ngủ thì có vẻ ít mộng mị hơn, thường chỉ mơ vào đầu sáng, chắc là lúc bắt đầu tỉnh ngủ dần. Còn về lượng nước thì vẫn chưa kiểm soát được vì vẫn đang thử nghiệm nhiều về khẩu vị.

Về bệnh tình thì trước hết là vẩy nến đang có chiều hướng giảm. Nửa thân trên thì nhờ mấy ngày xức dầu mè gừng mà đã lặn nhanh, gần hết rồi. Nửa thân dưới thì cũng đã đỡ hơn rồi. Ngược lại thì thì huyết áp thấp vẫn còn khá nặng. Cứ đứng lên gấp là tối tăm mặt mày ngay! Những bệnh khác thì không có gì đáng kể.

Có thể kết luận rằng trở ngại hiện tại của mình là khẩu vị: vị đắng, mất khẩu vị, đau lưỡi, .v.v. Ngoài nó ra thì mọi thứ vẫn đang tiến triển tốt.

Thứ Ba, ngày 28 tháng 4 năm 2009

[[bắt đầu bài viết riêng cho công phu Nhai]]

Hôm nay, tuy đã có một bài về khoa học rồi, nhưng mình cũng muốn viết thêm một bài nữa, riêng cho quá trình "luyện công phu Nhai"! Từ hồi giữa tháng 15/4 đến giờ, trong quá trình thực hành phương pháp Thực dưỡng, mình cũng đã quan sát thấy một số điều, nên hôm nay quyết định sẽ viết nhật ký về việc thực hành phương pháp này.

Nói dài ra, trước cả lúc Ăn Dưỡng sinh, là từ lúc mình vừa về VN, mình đã thấy hết đàm trong cổ cùng với bện sổ mũi, buổi sáng không còn phải khạc nhổ nữa! Thế nên mới biết là mình không thích hợp với thời tiết lạnh nhiều đến vậy. Đó là bệnh đầu tiên "không chữa mà khỏi" (một trong những bệnh mà mình đã xin thuốc ở bv HouJu mà không thèm uống!) Rồi sau đó thì thấy không còn táo bón nữa, đi cầu rất dễ nhờ ăn gạo lứt muối mè bình thường (chưa theo pp Thực dưỡng). Vậy rõ là khẩu phần của Nhật quá thiếu chất xơ!

Rồi đến lúc ăn Dưỡng sinh thì mình thấy cái công phu to lớn nhất là nhai! Trở ngại đầu tiên, không cần thực tập cũng biết, đó là thời gian! Mình tính tới tính lui thì vẫn thấy khó cho việc đi làm... tính mãi đến cùng của giải pháp "vừa làm vừa nhai" trong lúc làm việc riêng thì cũng vẫn thấy thời gian rất xít xao, không còn khoảng nào để "dự phòng" cả! Thực hành cho thấy mình ăn 2h/chén, mỗi ngày 4 chén là hết 8 giờ đồng hồ, thêm 8 giờ làm việc nữa thì chỉ còn lại 8 giờ cho ngủ nghê và cả thảy những việc khác. Rồi trở ngại thứ hai phát hiện qua thực hành là vấn đề "mỏi quai hàm"! Trong 3 ngày đầu, mình mỏi nhừ hết cả 2 hàm, không thể tiếp tục được nữa, nên phải tranh thủ lúc đi Phú Túc thăm cậu 3 mà "nghỉ ngơi" hơn một ngày! Sau đó khoảng 2-3 ngày vẫn còn mỏi, nhưng mình cố gắng chuyển qua chuyển lại giữa 2 hàm để nó có thời gian nghỉ ngơi (vì hầu như nhai suốt ngày!) Một ngày hôm sau thì mình cảm thấy dù 2 hàm đang thật đau nhưng nhai một hồi thì cảm giác bình thường trở lại :) Và từ sau ngày hôm đó cho tới bây giờ thì hoàn toàn nhai một cách bình thường, như hơi thở của mình vậy, không phải tốn nhiều tâm trí và sức lực (chịu đựng) nữa ;) Đây coi như là bước đầu thành công trong công phu Nhai.

Sau đó thì tình cờ một hôm đi viếng tượng Phật Ngọc về, ba mua bánh đa (bánh tráng nướng phồng), mình ăn thấy ngon, rồi ngẫm lại thấy nhai cơm rang khô dễ chịu hơn nhai cơm nấu. Từ đó mà ngộ ra rằng những thứ khô/dương đó thu hút nước miếng của mình nhiều hơn, nên dễ ăn hơn. Cũng hôm đó, cái nồi cơm mình nấu lại bị tràn nước từ bên ngoài vào, còn thêm quên nêm muối, nên nó vừa nhão vừa lạt nhách... cực âm! Không tài nào nuốt vô cái thứ cơm đó, nên mình thử dương hoá nó lên bằng cách đem đi rang. Lúc đầu rang không dầu thì thất bại vì bị cháy, có lẽ quá dương + quá âm thì không nên, sau đó trở lại với phương thức cổ truyền, cho dầu mè + muối vào thì rang tốt, và ăn ngon tuyệt vời! Từ đó, lại quan sát thấy cái dầu mè khá âm nhưng còn dương hơn cơm nhão trương đầy nước, nên đã làm môi trường trung gian cho ngọn lửa quá dương và hạt cơm quá âm. Kết quả là hạt cơm rang khô bớt nước nhưng vẫn còn dẻo, dẻo như cơm nếp vậy, chứ không bị khô. Với lượng muối bổ sung vào, mình cho rằng cơm rang dầu của mình hôm đó đã lấy lại quân bình âm dương, hay có thể hơi dương hơn cơm lứt muối mè bình thường. Và thử bỏ vào nhai thì cảm giác dương tương tự như nhai cơm rang khô hay nhai cái bánh đa kia vậy :)

Đó là những kinh nghiệm trong việc thực hành thực dưỡng. Còn về lý thuyết thì từ đầu mình đã cho rằng mật ong cũng là đường âm y như đường cát theo kiến thức phân tích chất của mình, nhưng ba thì cứ không chịu, bảo "mật ong xưa nay vẫn là thuốc quý". Trong lúc tìm hiểu các nguồn thông tin ở nước ngoài, cụ thể là ở Anh, thì trong bài SUGAR - ITS EFFECTS ON THE BODY & MIND, mình đã tìm thấy ghi chú về những "tên khác" của đường, trong đó có mật ong, cùng với đường trái cây, đường sữa, đường mạch nha, .v.v. Tuy nhiên, sau đó thì mình tìm thấy trong bảng hướng dẫn của thầy Tuệ Hải về độ âm dương của các loại thức ăn thì lại thấy mật ong thuộc bên dương?! Mình cho rằng thầy Tuệ Hải có nhầm lẫn gì đó! Lý thuyết thứ hai là về cái ngược lại với đường, tức muối. Không bằng lòng với lý luận thuần âm dương, chỉ ăn muối vì nó "dương"?! Trong khi đường là một trong ba thành phần cấu tạo nên cơ thể thì muối lại chỉ là thành phần vi lượng. Đường cần được cung cấp liên tục để làm năng lượng cho cơ thể mỗi ngày hoạt động thì lại bị "cấm" còn muối chẳng thấy có ý nghĩa gì cụ thể thì lại bị "buộc" phải ăn. Mà cho dù không buộc thì nhìn lại lịch sử ẩm thực của con người, thấy luôn có muối, ít ra là để thoả mãn khẩu vị. Nghĩ tiếp thì thấy khẩu vị là cái đồng hồ tự nhiên của cơ thể để đo chất lượng thức ăn. Vậy hẳn muối phải có một vai trò mang tính chức năng, những chức năng mà khoa học phân tích bây giờ chưa thể giải thích được, nên đành phải tạm dựa vào Âm-Dương vậy. Mình mường tượng ra muối như dòng nước, như con thuyền đưa khách sang sông, tuy nó vào bao nhiêu liền ra bấy nhiêu nhưng không có nó thì các chất không thể trao đổi tốt, không giữ cân bằng được... Còn cái lý thuyết thứ ba thì cụ thể hơn, chỉ là một trợ phương điều hoà chức năng gan, là xổ độc bằng Phan Tả Diệp. Qua thực hành, mình thấy đây là thuốc xổ cả ruột chứ không chỉ xổ gan. Quả thực sau khi nghiên cứu thì thấy nó là thuốc kích thích tiêu hoá nếu dùng ở lượng ít (1-2g/ngày), thuốc nhuận trường ở lượng vừa (3-4g/ngày), và thuốc xổ với lượng nhiều (5-7g/ngày). Riêng với lượng 10-12g/ngày mà thầy Tuệ Hải hướng dẫn thì thuộc loại rất nhiều, không hiểu sao thầy lại cho lạm dụng thuốc xổ đến vậy. Còn liều của ba cho mình uống mấy hôm nay thì có thể thuộc loại "quá liều", vì mình thấy phân đã chuyển từ hoàn toàn đen lỏng sang đa phần vàng rã cộng với một ít phân đen đặc lỏng lộn xộn sau khi ra phân vàng mà mãi đến ngày thứ 10 rồi vẫn không thay đổi (thành hoàn toàn vàng chặt như trong tài liệu thầy Tuệ Hải hướng dẫn). Lại cộng thêm hiện tượng quặn đau bụng dưới mà không còn phân để đi cầu y như trong tài liệu online bảo về việc dùng quá liều, mình quyết định tranh thủ 2 ngày xuống Bạc Liêu nghỉ uống và khi về Cần Thơ uống lại Phan Tả Diệp với liều bằng 1/2 liều của ba xem sao.

Đó là những thứ mình đã chốt lại, còn những hiện tượng mình vẫn đang quan sát, đó là khẩu vị của mình: Về cái "nước cam lồ" khi nhai cơm thành nước thì ngon khỏi phải nói rồi! Ngay từ nhỏ, mình đã được học về phản ứng thuỷ phân tinh bột đó rồi, không có gì phải bàn nữa. Nhưng sau đó, thường là khi để cái nước ngọt đó đọng lại lâu trong miệng (chưa súc miệng) thì lại thấy chua chua, có vẻ giống như "đường bị chua" vậy :D Chắc có lẽ đây là do mấy con vi khuẩn Lactobacteriacae nó làm việc tích cực quá nên đã lên men một phần "nước cam lồ" của mình thành acid lactic rồi :D Nói đến đây mới nhớ là mấy ngày đầu, khi nhai cơm, mình hay bị ợ chua, nhưng giờ thì hết rồi! (Bình thường, khi uống nước, mình vẫn bị ợ hơi, nhưng không chua.) Gần đây thì mình lại ghi nhận thêm cái vị chát/đắng ở đầu lưỡi mình khi nhai cơm ở cuối chén thứ 2, thứ 3 gì đó. Có lẽ đây là dấu hiệu báo cho mình biết là miệng mình cần nghỉ ngơi?!

À, nghỉ ngơi! Bây giờ cũng là lúc cả cơ thể mình cũng cần phải nghỉ ngơi rồi :>

TB: À quên kể về hai thể nghiệm đúng như thầy Tuệ Hải có giảng, đó là không khát nước và ngủ ít - mơ nhiều. Bình thường, mình không cảm thấy khát nước, nếu có hơi hơi thì nuốt nước miếng vào cũng hết. Nhưng dạo này vẫn còn uống (rất) nhiều nước thuốc xổ nên vẫn chưa dám chắc. Đợi sau khi uống thuốc xổ xong, xem mỗi ngày có dùng đến 3 xị nước hay không ;) Còn về ngủ thì mình thấy không bị mất ngủ, nhưng đúng là không ngủ say như hồi đó nữa, phải gọi là ngủ nhưng rất tỉnh! Và thậm chí dạo này ngày càng có nhiều mộng mị trong giấc ngủ! Theo thầy thì đây là hiện tượng "bình thường" nhưng theo y khoa thì đây la hiện tượng "ngủ không sâu", không tốt cho sức khoẻ?!

Thứ Tư, ngày 22 tháng 4 năm 2009

[[trích blog nhật ký]]

Ăn dưỡng sinh "Số 7" mấy hôm nay như "luyện công": nhai mỏi hết cả 2 hàm răng, nhai 4 chén x 2 tiếng là hết 8 tiếng, hết giờ làm việc luôn! Lại thêm uống thuốc lá Phan Tả Diệp xổ gan xổ ruột quá trời, ngày nào cũng vật lên vật xuống, đi cầu phân lỏng đen sì! Hi vọng 1 tuần nữa thì sẽ xổ được hết (phân bình thường lại).

Quyết định tạo blog Nhai!

Khi mới bắt đầu thực hành phương pháp Ăn uống Dưỡng sinh, hay Thực dưỡng,của tiên sinh Ohsawa với sự hướng dẫn của thầy Thích Tuệ Hải từ hồi giữa tháng 4 thì mình viết về việc thực hành thực dưỡng ngay trong mỗi trang nhật ký của mình. Sau đó, khi nội dung về thực dưỡng tăng lên thì mình tách ra thành một trang [[blog thực dưỡng]] đi kèm theo sau một trang nhật ký thường mỗi lần viết. Và bây giờ, thấy việc mỗi lần viết 2 trang riêng trong cùng một blog có vẻ không hợp lý nên đã tách những trang [[blog thực dưỡng]] kia ra tạo thành cái blog Nhai này!

Nhai? Công phu nhai? Đó là danh từ đầu tiên mình ghi vào blog nhật ký khi nói về thực dưỡng, và cũng là đặc trưng nổi bật nhất của phương pháp này đối với mình! Vì tự đó giờ "gạo lứt muối mè" nào có xa lạ gì với mình đâu! Cả nhà mình ăn nó suốt mấy năm liền hồi mình còn học cấp 2, rồi sau này cũng ăn thường xuyên, rồi mình sang Nhật cũng ăn nó xuyên suốt cả năm trời... Bây giờ, hầu như cái khác duy nhất chỉ là ở cái Công phu nhai mà thôi!