[[bắt đầu bài viết riêng cho công phu Nhai]]
Hôm nay, tuy đã có một bài về khoa học rồi, nhưng mình cũng muốn viết thêm một bài nữa, riêng cho quá trình "luyện công phu Nhai"! Từ hồi giữa tháng 15/4 đến giờ, trong quá trình thực hành phương pháp Thực dưỡng, mình cũng đã quan sát thấy một số điều, nên hôm nay quyết định sẽ viết nhật ký về việc thực hành phương pháp này.
Nói dài ra, trước cả lúc Ăn Dưỡng sinh, là từ lúc mình vừa về VN, mình đã thấy hết đàm trong cổ cùng với bện sổ mũi, buổi sáng không còn phải khạc nhổ nữa! Thế nên mới biết là mình không thích hợp với thời tiết lạnh nhiều đến vậy. Đó là bệnh đầu tiên "không chữa mà khỏi" (một trong những bệnh mà mình đã xin thuốc ở bv HouJu mà không thèm uống!) Rồi sau đó thì thấy không còn táo bón nữa, đi cầu rất dễ nhờ ăn gạo lứt muối mè bình thường (chưa theo pp Thực dưỡng). Vậy rõ là khẩu phần của Nhật quá thiếu chất xơ!
Rồi đến lúc ăn Dưỡng sinh thì mình thấy cái công phu to lớn nhất là nhai! Trở ngại đầu tiên, không cần thực tập cũng biết, đó là thời gian! Mình tính tới tính lui thì vẫn thấy khó cho việc đi làm... tính mãi đến cùng của giải pháp "vừa làm vừa nhai" trong lúc làm việc riêng thì cũng vẫn thấy thời gian rất xít xao, không còn khoảng nào để "dự phòng" cả! Thực hành cho thấy mình ăn 2h/chén, mỗi ngày 4 chén là hết 8 giờ đồng hồ, thêm 8 giờ làm việc nữa thì chỉ còn lại 8 giờ cho ngủ nghê và cả thảy những việc khác. Rồi trở ngại thứ hai phát hiện qua thực hành là vấn đề "mỏi quai hàm"! Trong 3 ngày đầu, mình mỏi nhừ hết cả 2 hàm, không thể tiếp tục được nữa, nên phải tranh thủ lúc đi Phú Túc thăm cậu 3 mà "nghỉ ngơi" hơn một ngày! Sau đó khoảng 2-3 ngày vẫn còn mỏi, nhưng mình cố gắng chuyển qua chuyển lại giữa 2 hàm để nó có thời gian nghỉ ngơi (vì hầu như nhai suốt ngày!) Một ngày hôm sau thì mình cảm thấy dù 2 hàm đang thật đau nhưng nhai một hồi thì cảm giác bình thường trở lại :) Và từ sau ngày hôm đó cho tới bây giờ thì hoàn toàn nhai một cách bình thường, như hơi thở của mình vậy, không phải tốn nhiều tâm trí và sức lực (chịu đựng) nữa ;) Đây coi như là bước đầu thành công trong công phu Nhai.
Sau đó thì tình cờ một hôm đi viếng tượng Phật Ngọc về, ba mua bánh đa (bánh tráng nướng phồng), mình ăn thấy ngon, rồi ngẫm lại thấy nhai cơm rang khô dễ chịu hơn nhai cơm nấu. Từ đó mà ngộ ra rằng những thứ khô/dương đó thu hút nước miếng của mình nhiều hơn, nên dễ ăn hơn. Cũng hôm đó, cái nồi cơm mình nấu lại bị tràn nước từ bên ngoài vào, còn thêm quên nêm muối, nên nó vừa nhão vừa lạt nhách... cực âm! Không tài nào nuốt vô cái thứ cơm đó, nên mình thử dương hoá nó lên bằng cách đem đi rang. Lúc đầu rang không dầu thì thất bại vì bị cháy, có lẽ quá dương + quá âm thì không nên, sau đó trở lại với phương thức cổ truyền, cho dầu mè + muối vào thì rang tốt, và ăn ngon tuyệt vời! Từ đó, lại quan sát thấy cái dầu mè khá âm nhưng còn dương hơn cơm nhão trương đầy nước, nên đã làm môi trường trung gian cho ngọn lửa quá dương và hạt cơm quá âm. Kết quả là hạt cơm rang khô bớt nước nhưng vẫn còn dẻo, dẻo như cơm nếp vậy, chứ không bị khô. Với lượng muối bổ sung vào, mình cho rằng cơm rang dầu của mình hôm đó đã lấy lại quân bình âm dương, hay có thể hơi dương hơn cơm lứt muối mè bình thường. Và thử bỏ vào nhai thì cảm giác dương tương tự như nhai cơm rang khô hay nhai cái bánh đa kia vậy :)
Đó là những kinh nghiệm trong việc thực hành thực dưỡng. Còn về lý thuyết thì từ đầu mình đã cho rằng mật ong cũng là đường âm y như đường cát theo kiến thức phân tích chất của mình, nhưng ba thì cứ không chịu, bảo "mật ong xưa nay vẫn là thuốc quý". Trong lúc tìm hiểu các nguồn thông tin ở nước ngoài, cụ thể là ở Anh, thì trong bài SUGAR - ITS EFFECTS ON THE BODY & MIND, mình đã tìm thấy ghi chú về những "tên khác" của đường, trong đó có mật ong, cùng với đường trái cây, đường sữa, đường mạch nha, .v.v. Tuy nhiên, sau đó thì mình tìm thấy trong bảng hướng dẫn của thầy Tuệ Hải về độ âm dương của các loại thức ăn thì lại thấy mật ong thuộc bên dương?! Mình cho rằng thầy Tuệ Hải có nhầm lẫn gì đó! Lý thuyết thứ hai là về cái ngược lại với đường, tức muối. Không bằng lòng với lý luận thuần âm dương, chỉ ăn muối vì nó "dương"?! Trong khi đường là một trong ba thành phần cấu tạo nên cơ thể thì muối lại chỉ là thành phần vi lượng. Đường cần được cung cấp liên tục để làm năng lượng cho cơ thể mỗi ngày hoạt động thì lại bị "cấm" còn muối chẳng thấy có ý nghĩa gì cụ thể thì lại bị "buộc" phải ăn. Mà cho dù không buộc thì nhìn lại lịch sử ẩm thực của con người, thấy luôn có muối, ít ra là để thoả mãn khẩu vị. Nghĩ tiếp thì thấy khẩu vị là cái đồng hồ tự nhiên của cơ thể để đo chất lượng thức ăn. Vậy hẳn muối phải có một vai trò mang tính chức năng, những chức năng mà khoa học phân tích bây giờ chưa thể giải thích được, nên đành phải tạm dựa vào Âm-Dương vậy. Mình mường tượng ra muối như dòng nước, như con thuyền đưa khách sang sông, tuy nó vào bao nhiêu liền ra bấy nhiêu nhưng không có nó thì các chất không thể trao đổi tốt, không giữ cân bằng được... Còn cái lý thuyết thứ ba thì cụ thể hơn, chỉ là một trợ phương điều hoà chức năng gan, là xổ độc bằng Phan Tả Diệp. Qua thực hành, mình thấy đây là thuốc xổ cả ruột chứ không chỉ xổ gan. Quả thực sau khi nghiên cứu thì thấy nó là thuốc kích thích tiêu hoá nếu dùng ở lượng ít (1-2g/ngày), thuốc nhuận trường ở lượng vừa (3-4g/ngày), và thuốc xổ với lượng nhiều (5-7g/ngày). Riêng với lượng 10-12g/ngày mà thầy Tuệ Hải hướng dẫn thì thuộc loại rất nhiều, không hiểu sao thầy lại cho lạm dụng thuốc xổ đến vậy. Còn liều của ba cho mình uống mấy hôm nay thì có thể thuộc loại "quá liều", vì mình thấy phân đã chuyển từ hoàn toàn đen lỏng sang đa phần vàng rã cộng với một ít phân đen đặc lỏng lộn xộn sau khi ra phân vàng mà mãi đến ngày thứ 10 rồi vẫn không thay đổi (thành hoàn toàn vàng chặt như trong tài liệu thầy Tuệ Hải hướng dẫn). Lại cộng thêm hiện tượng quặn đau bụng dưới mà không còn phân để đi cầu y như trong tài liệu online bảo về việc dùng quá liều, mình quyết định tranh thủ 2 ngày xuống Bạc Liêu nghỉ uống và khi về Cần Thơ uống lại Phan Tả Diệp với liều bằng 1/2 liều của ba xem sao.
Đó là những thứ mình đã chốt lại, còn những hiện tượng mình vẫn đang quan sát, đó là khẩu vị của mình: Về cái "nước cam lồ" khi nhai cơm thành nước thì ngon khỏi phải nói rồi! Ngay từ nhỏ, mình đã được học về phản ứng thuỷ phân tinh bột đó rồi, không có gì phải bàn nữa. Nhưng sau đó, thường là khi để cái nước ngọt đó đọng lại lâu trong miệng (chưa súc miệng) thì lại thấy chua chua, có vẻ giống như "đường bị chua" vậy :D Chắc có lẽ đây là do mấy con vi khuẩn Lactobacteriacae nó làm việc tích cực quá nên đã lên men một phần "nước cam lồ" của mình thành acid lactic rồi :D Nói đến đây mới nhớ là mấy ngày đầu, khi nhai cơm, mình hay bị ợ chua, nhưng giờ thì hết rồi! (Bình thường, khi uống nước, mình vẫn bị ợ hơi, nhưng không chua.) Gần đây thì mình lại ghi nhận thêm cái vị chát/đắng ở đầu lưỡi mình khi nhai cơm ở cuối chén thứ 2, thứ 3 gì đó. Có lẽ đây là dấu hiệu báo cho mình biết là miệng mình cần nghỉ ngơi?!
À, nghỉ ngơi! Bây giờ cũng là lúc cả cơ thể mình cũng cần phải nghỉ ngơi rồi :>
TB: À quên kể về hai thể nghiệm đúng như thầy Tuệ Hải có giảng, đó là không khát nước và ngủ ít - mơ nhiều. Bình thường, mình không cảm thấy khát nước, nếu có hơi hơi thì nuốt nước miếng vào cũng hết. Nhưng dạo này vẫn còn uống (rất) nhiều nước thuốc xổ nên vẫn chưa dám chắc. Đợi sau khi uống thuốc xổ xong, xem mỗi ngày có dùng đến 3 xị nước hay không ;) Còn về ngủ thì mình thấy không bị mất ngủ, nhưng đúng là không ngủ say như hồi đó nữa, phải gọi là ngủ nhưng rất tỉnh! Và thậm chí dạo này ngày càng có nhiều mộng mị trong giấc ngủ! Theo thầy thì đây là hiện tượng "bình thường" nhưng theo y khoa thì đây la hiện tượng "ngủ không sâu", không tốt cho sức khoẻ?!
Thứ Ba, 9 tháng 6, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét